Vắng bóng gần mười năm trên văn đàn, nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần không trở lại bằng một lời chào ồn ào. Anh trở về… từ bệnh viện.
Có những cuốn sách mở ra bằng tiếng gõ cửa. Vẻ đẹp của kẻ chán chường thì khác. Nó như đã ngồi sẵn đó, trên chiếc ghế hành lang bệnh viện, chờ người đọc tới, rồi nhẹ nhàng kéo tay dẫn vào một mê cung mà lối ra không hề được báo trước.
Bán tự truyện Vẻ đẹp của kẻ chán chường (Phanbook & NXB Hội Nhà văn, 2025) đánh dấu sự trở lại được chờ đợi của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần sau gần một thập kỷ “mất hút”. Và dường như, sự im lặng ấy không hề lãng phí. Chỉ sau hai ngày phát hành, Phanbook đã quyết định tái bản cuốn sách – một tín hiệu đủ để thấy độc giả đã chờ cuốn sách này lâu đến mức nào.

Bán tự truyện Vẻ đẹp của kẻ chán chường (Phanbook & NXB Hội Nhà văn, 2025)
XEM THÊM>>Giới thiệu sách mới phát hành Đại Nhị Ngưu mau chạy 2025
Khi bệnh viện trở thành chất liệu văn chương
Mười năm “ngụp lặn” trong thế giới lâm sàng, với những căn bệnh nan y, những phép tính sinh tử tính bằng phút giây, đã trở thành chất liệu nén chặt trong 164 trang sách. Không dài dòng. Không bi lụy. Không than thở.
Nguyễn Ngọc Thuần kể chuyện bệnh viện bằng một giọng điệu rất… Thuần: nhẹ tênh, trần trụi, hài hước, nhưng càng đọc càng thấy nhói. Ở đó, sinh và tử không đối đầu kịch liệt; chúng ngồi cạnh nhau, đôi khi còn pha trò, đôi khi thì im lặng đến đáng sợ.
Cuốn sách không chịu đứng yên trong bất kỳ khuôn khổ thể loại nào. Nó là thơ, là hồi ức, là tiểu thuyết, lại có lúc như những phân cảnh kịch bản bi hài. Trong thế giới “chết tiệt” của bệnh viện, nỗi buồn và khoái hoạt, tỉnh táo và điên rồ, suy tàn và hồi sinh cùng tồn tại – như một sự thật không thể phủ nhận của đời sống con người.
Nhẹ nhàng mà ngàn cân sâu sắc
Nhà văn Dạ Ngân, sau khi đọc tác phẩm, đã nhận xét:
“Đã đọc thấy ở đây, rất nhiều, những trang cận tử sáng lóa; những phút giây điên rồ một cách tỉnh rụi; những giây phút khoái hoạt khốn cùng một cách lãng mạn… Và trên hết là sự nghiệm sinh tĩnh tại, khoan hòa.”
Bà gọi Vẻ đẹp của kẻ chán chường là một cuốn sách “nhẹ nhàng mà ngàn cân sâu sắc” – một nhận xét ngắn gọn nhưng chính xác đến mức khó thêm bớt.
Không chỉ nội dung, cách trình bày văn bản cũng được tác giả chủ ý sắp đặt, tạo cảm giác thoáng đãng, dễ thở. Nguyễn Ngọc Thuần, theo lời Dạ Ngân, đã “mời độc giả một cách đọc khác”: có thể dừng lại, thở dài, tấm tắc, hoặc mở rộng suy nghiệm về chính mình – vì sớm hay muộn, ai rồi cũng phải đối diện với “hư vô triền miên” ấy.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần
XEM THÊM>>Bác sĩ vui vẻ: Khi y học gặp gỡ âm nhạc
Một cuộc trở lại kép: văn chương và mỹ thuật
Điều thú vị là Vẻ đẹp của kẻ chán chường không chỉ đánh dấu sự trở lại của Nguyễn Ngọc Thuần với văn chương, mà còn với hội họa. Tranh bìa sách được thiết kế từ bức acrylic khổ lớn Chân dung tự họa – lấy cảm hứng từ ảnh X-quang lồng ngực và thiết bị ICD đã được cấy ghép trong cơ thể tác giả suốt mười năm qua.
Hình ảnh sự sống bắt rễ như một cái cây giữa thân thể tổn thương vừa ám ảnh vừa dịu dàng. Và chính tác phẩm này đã mang về cho Nguyễn Ngọc Thuần giải “Nghệ sĩ triển vọng nhất của năm” tại UOB Painting of the Year 2025 tại Việt Nam.
Vẻ đẹp của kẻ chán chường không phải cuốn sách để đọc nhanh, cũng không phải để tìm lời an ủi rẻ tiền. Nó giống như một người bạn ngồi cạnh, không nói nhiều, nhưng mỗi câu thốt ra đều đủ khiến người ta lặng đi.
Có lẽ, điều đẹp nhất của cuốn sách này không nằm ở nỗi buồn, mà ở cách Nguyễn Ngọc Thuần nhìn thẳng vào nó – bình thản, hóm hỉnh, và đầy nhân ái.

Vẻ đẹp của kẻ chán chường của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần
Vài nét về tác giả
Nguyễn Ngọc Thuần sinh năm 1972 tại Hàm Tân, Bình Thuận. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật TP.HCM. Anh được yêu mến qua nhiều tác phẩm như Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ (giải thưởng Peter Pan 2008), Cha, con và tàu bay, Về cô gái này, Cơ bản là buồn, Trên đồi cao chăn bầy thiên sứ…
Hiện anh sống tại Lagi (Hàm Tân) và là họa sĩ trình bày của báo Tuổi Trẻ Cười.
Bán tự truyện Vẻ đẹp của kẻ chán chường của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần, dày 164 trang, khổ 13 x 20,5 cm, bìa mềm, do NXB Hội Nhà văn ấn hành và Phanbook phát hành vào tháng 12/2025, đánh dấu sự trở lại được chờ đợi của tác giả sau gần một thập kỷ “mất hút” trên văn đàn. Và dường như, sự im lặng ấy không hề lãng phí. Chỉ sau hai ngày phát hành, cuốn sách đã được quyết định tái bản – một tín hiệu cho thấy độc giả đã chờ Nguyễn Ngọc Thuần trở lại lâu đến mức nào.








