Có những cuốn sách không đến để trả lời câu hỏi “phải sống thế nào cho đúng”, mà chỉ nhẹ nhàng nhắc ta nhớ: hãy sống chậm lại, lắng nghe mình hơn và cho phép cuộc đời được yêu ta theo cách riêng của nó. Hãy để cuộc đời yêu bạn – cuốn sách của nhà văn Phương Trinh – là một lời mời như thế.

Sách Hãy để cuộc đời yêu bạn dạy ta cách dịu dàng với chính mình
Một cuốn sách không dạy ta gồng lên, mà dạy ta buông xuống
Ngay từ nhan đề, Hãy để cuộc đời yêu bạn đã mở ra một tinh thần khác biệt: không tranh đấu, không ép buộc, không “phải trở thành ai đó”, mà là cho phép – cho phép mình được yêu thương, được nâng đỡ, được sai, được mỏi mệt và được nghỉ ngơi.
Xuất bản lần đầu năm 2017, tái bản 2019 (NXB Tổng Hợp), cuốn sách gồm 4 chương và một lời kết, đi từ câu hỏi căn bản nhất: “Người quan trọng nhất của bạn là ai?” đến những suy ngẫm sâu sắc về bản thể đích thực, năng lượng sống, thiền định, gia đình nhân loại và trách nhiệm yêu thương với thế giới.
Không triết lý cao siêu, không thuật ngữ nặng nề, mỗi trang viết là một lời thủ thỉ, chậm rãi, như thể tác giả đang ngồi đối diện bạn, trong một buổi chiều yên, nói với bạn rằng: Bạn không cần cố gắng để trở nên xứng đáng với tình yêu. Bạn vốn đã xứng đáng rồi.
Nhà văn Phương Trinh – viết bằng sự lắng nghe
Tác giả Phương Trinh (tên thật Trần Thị Phương Trinh) là nhà văn – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM, thạc sĩ Văn học, đồng thời là giảng viên tại Inner Space Việt Nam – trung tâm phục vụ cộng đồng trong lĩnh vực sức khỏe tinh thần.
Chị từng là phóng viên, biên tập viên báo Nhi Đồng TP.HCM, đoạt nhiều giải thưởng văn học uy tín trong và ngoài nước. Tác phẩm của chị đã được đưa vào sách giáo khoa, sách bài tập Tiếng Việt lớp 4, 5 và đề kiểm tra lớp 6 (NXB Giáo dục).
Từ văn học thiếu nhi đến sách dành cho người lớn, từ truyện ngắn đến tản văn, điều dễ nhận ra trong văn Phương Trinh là sự trong trẻo, nhân ái và một niềm tin bền bỉ vào khả năng hồi phục của con người.
Với Hãy để cuộc đời yêu bạn, chị không đứng ở vị trí “người dạy”, mà ở vị trí người đồng hành – một người đã đi qua tổn thương, quan sát chính mình và học cách sống tử tế hơn với nội tâm.

Nhà văn Phương Trinh
XEM THÊM:
- Nguyễn Ngọc Thuần trở lại với Vẻ đẹp của kẻ chán chường
- Khi ngôn từ trở thành nghi lễ: Nhật Chiêu và “Nghìn nghi lễ tình”
Một cuốn sách để đọc chậm – và để trở về
Cuốn sách không được viết để đọc vội…
Nó giống như một hành trình chậm, nơi mỗi trang mở ra là một khoảng dừng để người đọc quay về soi chiếu chính mình. Phương Trinh bắt đầu từ câu hỏi giản dị mà khó trả lời nhất: Ai mới là người quan trọng nhất trong đời bạn? Từ đó, chị dẫn dắt người đọc đi qua những lớp cảm xúc sâu hơn – học cách yêu chính mình mà không thấy tội lỗi, hiểu rằng yêu thương bản thân không phải là ích kỷ, mà là gốc rễ của mọi mối quan hệ lành mạnh.
Trong dòng chảy ấy, cuộc sống hiện ra không còn là chuỗi biến cố ngẫu nhiên, mà là những tình huống luôn mang theo bài học, thậm chí là món quà, nếu ta đủ lặng để lắng nghe. Thiền định xuất hiện trong sách không như một khái niệm xa xôi hay thực hành khó nắm bắt, mà như một cách rất đời để con người kiểm soát dòng suy nghĩ, giữ mình đứng vững giữa bộn bề. Và ở điểm đến cuối cùng, tác giả mở rộng khái niệm gia đình – không chỉ là nơi ta sinh ra, mà là gia đình nhân loại, nơi mỗi người đều có phần trách nhiệm yêu thương, nâng đỡ và cùng nhau kiến tạo một thế giới dịu dàng hơn.

Hãy luôn dịu dàng với chính mình bạn nhé!
Đọc sách giữa khu vườn xanh Inner Space – khi tri thức đi cùng chữa lành
Đến Inner Space Việt Nam, việc đọc sách không còn là một hành động đơn lẻ, mà trở thành một trải nghiệm trọn vẹn của thân – tâm – trí. Giữa khu vườn xanh mát rộng hơn 500m², người ta có thể ngồi xuống dưới tán cây, lật chậm từng trang sách, hít một hơi thở sâu và để tâm trí mình lắng lại. Ở đó, không có tiếng thúc giục, không có áp lực phải “hiểu” hay phải “thay đổi”, chỉ có một cảm giác rất nhẹ: được ở yên với chính mình. Và đôi khi, chính khoảnh khắc được yên ấy đã là bước khởi đầu của chữa lành.
Hãy để cuộc đời yêu bạn không hứa hẹn sẽ thay đổi cuộc đời bạn trong một đêm. Nhưng biết đâu, nó sẽ giúp bạn dịu lại, thở sâu hơn, và đủ tin rằng: Cuộc đời này, suy cho cùng, vẫn luôn muốn yêu bạn – nếu bạn cho phép…








