Love Telling Duy Hải nhắn với Nắng XuânThông Điệp Tối cho chị - Duy Hải học làm thơ chú nhé! Chi cam on chu! Hạ Tím nhắn với Phú ThọThông Điệp Chúc Phú Thọ sức khỏe, nhiều thành công mới. Hạ Tím nganlesau nhắn với Diễn ĐànThông Điệp rất vui được tham gia diễn đàn Le Hoai Phuong nhắn với Diễn đànThông Điệp Mong đón bạn mới . Hà My nhắn với Hà MyThông Điệp Hãy cố gắng lên! Đây là lần thứ 3 rồi! Hà My nhắn với Hà MyThông Điệp Nhỏ nhiều chuyện ơi, cố gắng lên! Hà My nhắn với channganmattoThông Điệp Chúc "chú" năm mới vui vẻ kí tên "nhỏ cháu" Le Hoai Phuong nhắn với Áo trángThông Điệp Chúc cả nhà năm mới vạn sự như ý ! Huong Nguyen nhắn với Gia đình Áo TrắngThông Điệp Chúc cả nhà năm mới an khang thịnh vượng Nắng Xuân nhắn với Chân Ngắn, Mắt ToThông Điệp Giao diện đơn giản, đẹp mắt và dễ xài. Thanks Minh Tuấn.

Trang 1/3 1 2 3 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 25

Chủ đề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    1.145
    Thanks
    598
    Thanked 336 Times in 153 Posts

    Mặc định Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11


    Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11






    Sắp đến ngày 20/11 rồi các bạn ơi. Chúng ta phải làm gì đây để bày tỏ lòng tri ân với các thầy cô giáo. Những người đã dìu dắt, nâng bước, chắp cánh cho tương lai của chúng ta. Mời các bạn hãy sáng tác những bài thơ bằng tiếng nói của lòng mình với ngày trọng đại này. Ngày 20/11 luôn vang lên trong ta những tình cảm đẹp nhất về cuộc sống về con người. Đăng những sáng tác vào box Các Tuyển Tập nhé bạn


    Kính tặng Ngày Nhà Giáo Việt Nam

    CẢM NHẬN BÀI THƠ "THẦY GIÁO TÔI"
    CỦA TÁC GIẢ TUẤN KIỆT

    Nhân ngày Hiến Chương Nhà Giáo Việt Nam sắp tới. Tôi xin được ghi chút lời cảm nhận về bài thơ Thầy giáo tôi của tác giả Tuấn Kiệt để thông qua đó nói lời tri âm của tất cả chúng ta với những Người Thầy, Người Cô đã từng dậy dỗ mình những năm phổ thông đèn sách. Đây là một bài thơ hay, tâm huyết của một học trò viết tặng thầy giáo của mình. Tác giả Tuấn Kiệt đã thể hiện rất xúc động về hình ảnh "Người lái đò" đưa lớp lớp thế hệ qua sông, chỉ biết chờ đợi ngày những cánh chim tung cánh mà không đòi hỏi điều gì về mình. Bài thơ thật hay.

    Tòàn bộ bài thơ tác gỉả muốn truyền đến chúng ta một thông điệp rằng:

    Người thầy là "Người lái đò ", đưa lớp lớp tuổi trẻ thỏa đôi cánh ước mơ bước vào đời. Là người gieo hạt giống con người. Là người cầm cân nẩy mực. Nhà trường là cái nôi sản sinh ra những nhân tài cho đất nước. Nếu không có người thầy giỏi, mẫu mực, có tài có đức thì không thể có những học trò ưu tú, có tài có đức, có kiến thức làm nên sau này góp phần xây dựng đất nước phồn vinh. Có biết bao những bài thơ, những áng văn chương ca ngợi người thầy. Trong đó tôi bắt gặp bài thơ "Thầy Giaó Tôi" của tác giả Tuấn Kiệt đăng trên Việt Văn Mới là cái tình của anh với người thầy giáo của mình nói riêng, cũng như về một người Thầy nói chung vừa chân tình, vừa sâu sắc, vừa hết sức thấu hiểu giá trị, trọng trách to lớn, cũng như những bước gian truân của một người Thầy. Người lái đò qua sông, cứ thế, tiếp bước. Có ai còn trở lại bến đò xưa? Có ai ngoái đầu nhìn lại người lái đò khi qua sông? Thầy không biết! Thầy ngắm nhìn đàn con tung cánh. Mong sao họ nên người và thành đạt...

    "Ai qua sông mới biết lòng sông rộng

    Ai lái đò mới biết đáy sông sâu"

    Hai câu thơ mở đầu này tác giả muốn giới thiệu với chúng ta rằng phải bằng những trải nghiệm thực tế, con người mới nắm bắt được sự thật. Thầy giáo là người đứng trên bục giảng, phải biết cách truyền đạt kiến thức cho học trò, làm sao, để học trò hiểu bài, biết vận dụng vào cuộc sống, là cả một chuyện gian nan, cam go và thử thách. Đó mới là người thầy giỏi. Thầy hiểu mà không biết truyền đạt cho trò hiểu như mình thì chưa phải là người thầy giảng dạy thành công. "Đáy sông sâu" và "lòng sông rộng" là ý tác giả muốn nói thế đấy bạn ạ.

    "Sông" kiến thức không bắc được cầu

    Mà phải có con đò với tay chèo - người Thầy giáo"

    Người ta vẫn nói: "Không thầy đố mày làm nên" là ý của hai câu thơ này. Kiến thức là một con đò. Con đò phải có người chèo. Không người chèo thì con đò vô dụng. Kiến thức để trong kho khóa vào không sử dụng là kiến thức vô ích. Thầy giáo lèo lái con đò làm sao cập bến an toàn, trước sóng gió bão giông. Sóng gió bão giông trong nhà trường chính là những khó khăn trong giảng dạy. Khó khăn đó là vấn đề chất lượng kiến thức, đạo đức, bệnh thành tích, và những thành phần cá biệt, những học trò ngang ngược khó dạy. Đòi hỏi tuyệt đối người thầy phải có đức sáng trong, lòng tận tụy, yêu nghề, yêu người và một tình thương yêu vô bờ bến, mới có thể có đủ khả năng là một người lái đò giỏi.


    "Có ai biết con đò đã lần nào gặp bão

    Bởi khách vô tình quên tên bến đi qua?"

    Dòng sông không biết xót xa ?

    Con đò không đau không trách ?

    Chỉ có lòng người trăn trở... ?"

    Người thầy đã từng trải qua những thất bại trong nghề, chùn chân mỏi gối trước những học trò ngỗ ngược, lười nhác, mà không biết cách khắc phục. Có những trò không biết kính trọng thầy. Không biết đến tấm lòng tận tụy yêu thương của thầy. Qua sông rồi không còn nhớ bến đò xưa. Bão âm thầm dâng lên trong thầy trăn trở vì đâu? Vì mình chưa làm tròn bổn phận trách nhiệm người thầy? Xót xa không? Đau không? Trách ai? Thầy chỉ tự trách mình?

    "Thầy giáo tôi !

    Ba mươi năm gắn bó với nghề :

    Nguyện làm người cầm lái

    Mỗi năm - một chuyến đò sang sông"

    Bài thơ này tác giả viết tặng người thầy giáo của mình. Người thầy đã để lại trong lòng tác giả sự kính yêu vô hạn theo thời gian. Bóng hình tâm tư của người luôn là ánh sáng soi đường cho tác giả tránh được những vấp ngã trong cuộc sống. Có được điều này hẳn là thầy giáo ấy phải mẫu mực cỡ nào. 3o năm cầm phấn, chính chuyên, tin cậy. Không phải là nhiều người được như vậy, không phải ai là người thầy cũng xứng danh là người "Kỹ sư tâm hồn" trong lòng học trò của mình.

    "Có nhưng niềm vui

    Mà không ít bâng khuâng

    Mỗi khi đò cập bến .

    Nước vẫn chảy xuôi theo dòng về biển

    Bến xưa - Đò cũ lại sang ngang..."

    Đọc những câu thơ này tưởng rằng êm đềm lặng trôi, thanh thản. Nhưng trong sự lặng trôi ấy, tác giả hiểu người thầy của mình không êm đềm mà dần bạc tóc phong sương, xót xa lòng tác giả. Có những băn khoăn trăn trở không ai nhìn thấy được. Chỉ có những tri âm của cuộc đời mới nhận ra cái âm thầm xót đắng của của cuộc đời. Bởi vậy, con người mới cần phải có tri âm để giúp nhau vượt sóng gió.

    "Khách đã qua sông !

    Như quyển vở sang trang

    Con đường mới - tuy không ghềnh thác

    Nhưng bụi phong trần đâu dễ tránh, bước chân đi"

    Mỗi một năm, một lần lái đò qua sông. Học trò của thầy vui bước vào đời, đem kiến thức phục vụ cuộc sống. Người thầy lại ngóng dõi theo từng bước đi trên đường đời của trò ra sao? Có thành đạt không? Thành công của trò chính là niềm tự hào của thầy. Nếu trò không may mắn không thành đạt, thầy cũng nhói tim đau, phong trần, dâu bể...

    "Vẳng nghe bên tai,lời sông nước thầm thì :

    Hãy giữ vững niềm tin cuộc sống"

    Đây là những lời nói từ đáy lòng tác giả về đức tin đã học được tự nơi thầy. Là lời nhắn nhủ các bạn trẻ lòng biết ơn sâu sắc chiếc nôi nhà trường đã cho ta kiến thức chắp cánh vào cuộc sống, khám phá và sáng tạo.

    "Khách đã qua sông !

    Như cánh chim bay bổng

    Hãy chớ vội quên - Ai chắp cánh chim bay

    Hãy chớ vội quên - Trên bến cũ tháng ngày

    Người lái đò vẫn chắc tay chèo lái..."

    Tác giả gắn bó biết bao với người thầy giáo mà mình tin cậy,yêu thương. Làm sao quên được những gì đã thuộc về máu thịt trong nhau.

    "Thầy giáo tôi !

    Ươm những mầm xanh cho cây lành đơm trái

    Dâng qủa ngọt cho đời

    Mà thầm lặng...thời gian trôi..."

    Những hy sinh lặng lẽ của thầy chỉ có tác giả mới hiểu. Chính vì vậy, tác giả đã đưa tất cả vào thơ để trải lòng mình. Để giữ lại những gì có thể. Phải gữ lại...những giá trị cuộc sống, phải không bạn?

    "Ai trưởng thành có nhớ lúc trong nôi

    Bên tiếng ru một khoảng trời nhỏ bé

    Ai lớn khôn - không qua bàn tay Mẹ ?

    Ai thành danh lại chẳng nhờ Thầy... ?"

    Những câu này tác giả muốn nói Nhà trường giống như một cái nôi ru em bé mới chào đời. Mà mỗi học sinh là một em bé, Chiếc nôi là người mẹ, người thầy. Bé lớn lên từ chiếc nôi. Học sinh ra đời từ mái truờng, từ công lao tài đức của người thầy.

    "Thầy giáo ơi !

    Con đến thăm thầy ,trường cũ còn đây

    Ba mươi năm - Ân, nghĩa ,tình sâu nặng

    Ba mươi năm - trên bến xưa thầm lặng

    Vẫn vững tay chèo

    Cho những chuyến sang ngang..."

    30 năm sau ngày ra trường, tác giả trở về mái trường xưa. Tóc thầy đã bạc màu sương gió. Mắt thầy vẫn nặng sâu ân tình. Vẫn những hy sinh âm thầm lặng lẽ. Lòng tác giả như trùng xuống. Đôi vai thầy trĩu nặng gánh thời gian...
    Không cầm lòng được, tác giả đã viết bài thơ này tặng thầy, lời tri âm trong ngày nhà giáo Việt Nam.


    Xin gửi đến Ngày Hiến Chương Nhà giáo 20/11/2010 bài thơ Thầy Giáo Tôi của tác giả Tuấn Kiệt và đôi lời cảm nhận của tôi để tỏ lòng biết ơn của chúng ta với những người thầy, người cô thân yêu của mình dưới mái truờng một thời không quên, người đã tiếp bước chúng ta vào cuộc sống.


  2. #2
    Tham gia ngày
    Sep 2007
    Bài gửi
    3.136
    Thanks
    180
    Thanked 329 Times in 159 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Cảm ơn chị Hoàng Giao! hưởng ứng ngày 20/11 cả nhà mình cùng chung sức nhé! :hoa:
    -Em Nắng quái em làm ta cháy mất
    Và điều ấy ta tin là có thật
    Em một mình đốt cháy cả mùa thu!

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    1.145
    Thanks
    598
    Thanked 336 Times in 153 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Viết cho ngày 20.11.2010

    TRÁI TIM NGƯỜI THẦY

    Tặng những người thầy tâm huyết của tôi:

    1.
    Xin tặng những cánh phượng hồng
    Chúc thầy mãi mãi một lòng đò đưa
    Cuộc đời tận tụy sớm trưa
    Dìu dắt tuổi trẻ nắng mưa xuôi dòng
    Chuyến đò thầy lái trên sông
    Khi lặng gió, lúc chành chòng, ngả nghiêng
    Thầy trò gói nguyện vọng riêng
    Giấu vào quyển vở thiêng liêng ấm nồng
    Mái trường mảnh đất gieo trồng
    Ươm mầm, nảy lộc, sáng trong, đức tài
    Thầy trò mộng một tương lai


    2
    Mênh mang con nước hao gầy
    Lênh đênh bờ bến đêm ngày trên sông
    Triền miên năm tháng xuôi dòng
    Bao nhieu năm vẫn một lòng say men
    Mái trường, phấn trắng, bảng đen
    Đò đưa lớp lớp bao phen chònh chành
    Khát khao một mảnh trời xanh
    Cháu con tiếp bước trở thành tài hoa
    Phục vụ cho nước non nhà
    Dựng xây bằng sức lực ta...muôn đời
    Yêu nghề yêu nghiệp trồng người
    Đứng trên bục giảng sáng ngời từ tâm

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    1.145
    Thanks
    598
    Thanked 336 Times in 153 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Quote Nguyên văn bởi Hoa Nắng Xem bài viết
    Cảm ơn chị Hoàng Giao! hưởng ứng ngày 20/11 cả nhà mình cùng chung sức nhé! :hoa:
    Em có sáng tác nào đăng vào đây nhé. Để có thể gom tất cả các bài thơ sáng tác của bạn bè về ngày 20/11 thành một chuyên mục luôn: CÁC TUYỂN TẬP. Chị muốn ĐỀ xuất như vậy. Em thấy thế nào?

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    1.145
    Thanks
    598
    Thanked 336 Times in 153 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Dáng cô

    Rộn ràng cánh phượng sân trường
    Ngọt ngào nắng ấm vấn vương đợi chờ
    Dáng cô đựng cả ước mơ
    Bảng đen đựng cả nàng thơ cuộc đời
    Ra trường …nhớ lắm cô ơi
    Nhớ bài cô giảng… nhớ lời cô khuyên
    Nhớ sao đôi mắt dịu hiền
    Một thời son sắt gắn liền trò- cô


    TẶNG THẦY


    Thầy giáo đứng giữa con đò

    Làm cho tâm trí học trò ngổn ngang

    Qua đò em ngoái nhìn sang

    Thấy thầy vẫn đứng giữa đàng nhìn em

    Gió đông xào xạc màn đêm

    Tóc sương thầy những bạc thêm mấy phần

    Em nghe trong đáy lặng thầm

    Thầy ơi em nhớ muôn phần trường xưa

  6. #6
    Tham gia ngày
    Mar 2008
    Bài gửi
    391
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Em xin góp một bài (bài đăng báo Giáo dục và thời đại số đặc biệt tháng 6/2010)



    CÔ GIÁO TÔI


    Tặng Cô giáo Chi và tập thể lớp 7B thân yêu



    Cô giáo tôi
    Ngồi giữa bầy em
    Như ngày nào lên lớp
    Như ngày nào
    Bục giảng say sưa, bụi phấn lấm tay ...


    Ngày xưa
    hội khai trường cô giáo cũng quàng khăn đỏ
    Đám học trò gia đình lam lũ
    Tấm áo mới đến trường
    Mẹ cha ướt đẫm mồ hôi


    Cô giáo tôi
    Miệt mài soạn từng bài giảng
    Trăn trở khi có học trò không đến lớp
    Hồ hởi mỗi khi trò ghi một điểm tốt
    thanh thản với chính mình
    tài sản vô giá của cô


    Ngày cô giáo nằm viện
    Lũ trẻ dắt nhau đi tàu điện đến thăm
    Quà thăm cô nải chuối xanh ngơ ngác
    Cô trò cùng ôm nhau khóc
    Không rõ vì sao


    Những kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt nam
    bức tượng thạch cao
    những khung ảnh đơn sơ
    những tấm bưu thiếp
    như những báu vật
    Đã bao năm
    Cô gìn giữ
    nâng niu


    Cô giáo tôi
    Ngồi giữa đám học trò
    Ngày nào gọi em xưng cô
    Nay chúng gọi u xưng con ngọt quá
    Giọt nước mắt chợt lăn dài trên má
    Hạnh phúc thật ngọt ngào
    Cô giáo - mẹ hiền chúng tôi.



    HN 20/11/2008

  7. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    130
    Thanks
    28
    Thanked 42 Times in 17 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Người mẹ thứ hai

    Con muốn gọi cô là người mẹ thứ hai
    Người không sinh thành nhưng có công giáo dưỡng
    Cuộc đời trước con bao nẻo đường xuôi ngược
    Cô không chọn giúp con
    Nhưng cô nâng bước con đi

    Cô ơi!
    Khi nước mắt con ướt đẫm bờ mi
    Vì dại dột
    Bởi thành công- thất bại
    Chỉ có cô luôn luôn nhẫn nại
    Cầm tay con khẽ khàng
    Dạy cách viết "Thất bại là mẹ thành công"
    Con không biết đã bao nhiêu lần
    Vì con mà cô nhọc lòng vất vả
    Đã quá nhiều lần
    Con lơ đãng thế nào rồi sảy chân vấp ngã
    Con ngại ngần quá
    Nhưng con học cách đứng dậy vững vàng
    Bởi có những điều phải gian khó mới nhận ra
    Tình thương bao la
    Mạnh hơn ghềnh thác
    Trên vai cô gánh vác
    Mảnh đời con cái thuở bé thơ
    Bao nhiêu dại khờ
    Bấy nhiêu vần thơ
    Xin lỗi cô
    Con xin lỗi con làm chưa hết sức
    Con cứ quên hoài lời cô vẫn nhắc
    Mình là hạt nước nhỏ nhoi trong biển bạt ngàn
    Là giọt mặn mênh mang dù sóng gió đại ngàn
    Phải mạnh mẽ lên để vượt qua giông tố

    Rồi mai đây xa rồi. Con có nhớ?
    Bến nước, con đò đã ghềnh thác cùng cô
    Có nhớ không những phút đợi chờ?
    Lời dỗ dành của cô làm con nức nở
    Lớn khôn thêm sau mỗi lần lầm lỡ
    Bé bỏng từng ngày trong hơi ấm tình cô.

    Gửi đến cô giáo kính yêu của con những lời chân thành nhất.

  8. #8
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    1.145
    Thanks
    598
    Thanked 336 Times in 153 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Cảm ơn Ngọc Anh bài thơ rất hay, có giá trị và cảm động
    Cảm ơn Nguyễn Việt Hà, thơ em cũng xúc động lắm

    Hai bạn còn bài nào đăng lên đây nhé. Thơ hai bạn HG rất thích đọc

  9. #9
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    161
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    LỜI CỦA THẦY



    Nguyễn Thủy

    Rồi một ngày mai các em sẽ lớn
    Vững tương lai xây đắp đẹp cuộc đời
    Như cánh chim tung cánh bạc đất trời
    Chợt nhớ đến mái trường xưa tình cũ
    Nơi đã cho em từng dòng mạch chữ
    Bài học trang đời ghi nhớ tận ngày sau
    Trời sáng hồng ánh nắng sớm muôn màu
    Hương thơm thảo len vào từng nhịp thở
    Rồi em ơi những tháng ngày sẽ tới
    Thầy trò rồi phải tạm biệt chia tay
    Hãy mang theo bao tình cảm hôm nay
    Thầy mong gởi các em những điều hay lẽ phải
    Lời khuyên thầy biết bao giờ cho đủ
    Mong các em hãy vững bước hành trình
    Tình thầy trò thầy luôn nhắc từng tên
    Mong mỗi đứa hãy tâm bền chí lực
    Cho ngày mai vững vàng từng đếm bước
    Như chim trời vỗ cánh giữa trời xa
    Chí oai hùng khí phách giữa phong ba
    Chân vững bước trên đường đời tấp nập.

    NT


    07 – 11 - 2010
    Sống để yêu và chết để quên.

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    161
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Mặc định Ðề: Mời bạn sáng tác thơ cho ngày 20/11

    Bài thơ do con gái của Nguyễn Thủy sáng tác

    VỀ NGÔI TRƯỜNG THPT TRẦN ĐẠI NGHĨA QUẾ SƠN

    Nguyễn Thị Hà Ly

    Lớp 12/9

    Sinh ngày 13/10/1993


    Ngôi trường bây giờ em theo học
    Hơn nửa thế kỷ rồi qua bao lớp thời gian
    Lịch sử đổi thay trường vẫn mãi trường tồn
    Đã hun đúc biết bao nhiêu người tài giỏi.

    Ngôi trường đã tiếp nối nhiều thế hệ
    Biết bao người thành nhạc sĩ, nhà văn
    Biết bao người trên trận tuyến ...Xung phong
    Làm rạng danh ngôi trường quê hương đất Quế.

    Hôm nay đây chúng em là trò nhỏ
    Sắp trưởng thành rời tổ bay đi
    Lòng dặn lòng luôn mãi khắc ghi
    Tình cảm trường...Thầy luôn ẩn vào tâm trí.

    Hành trang cho em là bài văn thầy giảng
    Bài toán giải phương trình tìm hàm số đường cong
    Nối tiếp lời thầy là bài vở tháng năm
    Cho em mang theo vào đời xây mơ ước

    Rồi ngôi trường sẽ xa, nhưng lòng vẫn rất gần
    Nhớ tiếng thầy cô trên mỗi lần đến lớp
    Rồi kỷ niệm sẽ khắc vào tâm trí
    Không bao giờ quên và mãi mãi chẳng hề quên.

    Ngày mai nầy xa cách mái trường yêu
    Bạn bè rồi xa chỉ có thầy ở lại
    Mỗi một năm về, lời thầy vọng lại
    Trái tim chúng mình xin gởi nỗi lòng yêu...

    Mai xa rồi chúc cô thầy sức khỏe bình yên
    Trong cuộc sống dắt dìu đàn em nhỏ
    Bài thơ nầy em xin bày tỏ
    Nỗi lòng nầy xin gởi chút tình em./.

    NTHL

    08 - 11 - 2010
    Sống để yêu và chết để quên.

Trang 1/3 1 2 3 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •